Thứ 5, 21-08-2014 | 9:21 SA

Chửa hoang nhưng vẫn mơ về đám cưới...

10.06.2012 10:21

Thậm chí, giờ đây tôi chẳng cần tới lễ cưới hoành tráng làm gì nữa. Tôi chỉ ước ao được gia đình anh công nhận là con dâu và làm cho bố mẹ tôi an lòng vì tôi đã yên bề gia thất. Tôi cần danh phận.


Tôi và anh ấy cùng quê Quảng Ninh với nhau. Chúng tôi đã học tập và công tác tại Hà Nội hơn 10 năm. Đó cũng là khoảng thời gian đằng đẵng, chúng tôi yêu nhau và có với nhau một đứa con gái.

Tôi quen anh ấy từ hồi đi thực tập đại học. Tôi xin vào công ty anh đang làm để tập sự. Anh khác hẳn với những người đồng nghiệp trong cơ quan này. Họ đối xử với tôi những người mới để sai bảo, quát nạt. Dù là sinh viên thực tập nhưng tôi bị sai vặt như ôsin. Thậm chí vào lúc cơ quan xảy ra “chiến trận” chia bè kết đảng để dành quyền lợi, tôi bị kẹt ở giữa và trở thành con thoi để “bắn tin” giữa các bên với nhau. 

Tôi đã quá mệt mỏi, căng thẳng. Song, do đã đăng ký trước với trường đại học nên tôi chẳng muốn đổi sang đơn vị thực tập khác bởi thủ tục rắc rối.

Gần một tuần trôi qua tôi do bị sốt phát ban. Tôi gọi điện đến anh trưởng phòng báo ốm và xin nghỉ. Anh ấy trả lời trọn lỏn một từ “ừ” rồi tắt điện thoại khiến tôi cảm giác chưng hửng. Không một ai trong cơ quan gọi điện hay nhắn tin hỏi thăm sức khỏe tôi lấy một lời. Đúng thời điểm cô đơn đó, anh đến thăm tôi với một túi to đồ ăn. 




Anh nói: “Xin lỗi, anh đi công tác một tuần nên không biết em ốm. Em có khó bôi thuốc ở đâu không, anh bôi cho em nhanh khỏi nhé.” Tôi ngượng ngùng không đồng ý. Song, nhiệt tình của anh đã khiến cho thuốc xanhtilen được bôi sau lưng tôi tự lúc nào. Bàn tay anh dính thuốc loang lổ xanh lét. Sau đó, ngày ngày anh đều đến thăm và chăm sóc cho tôi.

Khỏi bệnh phát ban, tôi đến gặp anh để cám ơn. Chúng tôi ngày càng thân thiết và yêu nhau say đắm. Tôi hạnh phúc được sống trong biển tình ngọt ngào của anh.

Sau thời gian dài hẹn hò, chúng tôi đã “vượt quá giới hạn”. Anh và tôi yêu nhau thực sự, tôi không tiếc vì đã “trao cái quý giá” của đời mình cho anh. Nhưng, tôi sợ mang bầu thì thiên hạ sẽ cười chê. Tôi đề nghị anh dùng “bao”. Anh gạt phắt đi bởi theo anh dùng cái đó sẽ không tạo nhiều cảm giác bằng “không đeo ủng”. Anh an ủi tôi: “Em đừng lo, có con trước càng tốt, mình sẽ cưới luôn”. Tôi tin lời anh.

Sau vài lần, “chân trần trong cánh đồng yêu đương”, tôi có cảm giác khó thở, ăn uống không ngon miệng và nấc không. Tôi chạy vội ra hiệu thuốc mua que thử thai. Hai vạch đỏ đã hiện lên.

Tôi báo với anh tin mừng này. Tôi suy tính trong đầu bao nhiêu việc khi mình phải làm đám cưới vội để kịp chào đón đứa con của chúng tôi ra đời. Anh đáp lại tôi: “Anh sẽ về bàn bạc với gia đình, em yên tâm”. Sau đó, chúng tôi vẫn tiếp tục “quan hệ” để giữ tình cảm nồng nàn với nhau.

Đã bốn tháng trôi qua, bụng tôi ngày càng to lên. Tôi bắt đầu cảm nhận được cái đạp chân rất nhẹ của con. Tôi giục anh cưới nhanh. Anh trả lời tôi: “Đợi gia đình anh quyết đã rồi cưới”. Cứ thế, năm, sáu, bảy tháng, tôi vẫn đợi một đám cưới với người mình yêu.



Nhưng đám cưới đó chẳng bao giờ xảy ra cả. Hơn chín tháng, tôi sinh được con trai kháu khỉnh. Trông cháu có khuôn mặt giống bố như đúc. Được cái đôi mắt cháu rất giống tôi. Anh đến thăm tôi như mọi lần trước đó. Anh mua cho con hai hộp sữa. Tôi đề nghị anh cưới. Con anh đã sinh ra theo đúng các cụ bảo: “Giỏ nhà ai quai nhà ấy.” Anh bảo tôi: “Nếu yêu anh, em hãy đợi”.

Tôi vừa đi làm vừa nuôi con. Cuộc sống rất cực. Gia đình tôi không hề biết chuyện tôi có con bởi tôi nói dối họ là đã vào Nam công tác, không còn ở Hà Nội nữa, và khoảng cách khá xa nên cũng không về thăm nhà được. Khổ thân, bố mẹ tôi đã nhất mực tin con gái. 

Anh không đóng vai trò trọn vẹn của người làm bố. Thỉnh thoảng, anh đến thăm mẹ con tôi chỉ mua cho con hộp sữa chứ không đưa tiền để tôi chi tiêu cho các khoản khác của con.

Mỗi lần đến thăm mẹ con tôi, anh vẫn nhẹ nhàng câu kéo tôi làm chuyện vợ chồng. Mà thực sự, chúng tôi là vợ chồng, đã có con với nhau hẳn hoi. Tiếc rằng, tôi là người vợ mà không danh không phận.

Tôi chẳng biết phải chờ anh sự đồng ý của gia đình anh đến bao giờ nữa. Con tôi đã bốn tuổi rồi. Thỉnh thoảng cháu hỏi tôi: “Sao không cho con về chơi với ông bà nội, ông bà ngoại?” Tôi đành an ủi cháu: “Các ông bà nội, ngoại đều ở rất xa. Khi nào cu Sò (tên gọi ở nhà của con tôi) lớn lên, bố mẹ đưa con về thăm ông bà nhé”.

Tôi nói thế mà chẳng biết con sẽ lớn lên đến như thế nào thì mới được tham gia vào lễ cưới của bố mẹ. Thậm chí, giờ đây tôi chẳng cần tới lễ cưới hoành tráng làm gì nữa. Tôi chỉ ước ao được gia đình anh công nhận là con dâu và làm cho bố mẹ tôi an lòng vì tôi đã yên bề gia thất. Tôi cần danh phận.

Những người ở chỗ làm mới của tôi và hàng xóm toàn xì xào bàn tán rằng: Tôi là gái chửa hoang. Tôi cảm thấy ê chề lắm. Ban ngày, tôi bị mọi người châm chọc. Ban đêm những tiếng nói “chửa hoang, con hoang” lại vẳng lên trong tâm trí tôi. Điều đó cũng chẳng ghê gớm quá bởi tôi dám làm tôi dám chịu trách nhiệm về nó. Song sau này, con tôi đi học sẽ bị bạn bè đối xử như thế nào?

Người yêu lâu năm của em ơi, con đã lớn rồi, bao giờ anh sẽ cưới em? Giá như tôi có được phép màu vào rò xét suy nghĩ của anh để biết vị trí đích thực của mẹ con em trong trái tim anh. Em cần chồng, con cần bố lắm rồi, anh có biết điều đó không?
theo afamily

Tag:

Các tin bài khác »  

Theo Trí thức trẻ

5 người đàn ông mà phụ nữ cần có trong đời

Mỗi người đàn ông sẽ đem lại cho bạn một trải nghiệm, một bài học khác nhau về cuộc sống.

Theo Trí thức trẻ

Bố chồng - tấm 'bia đỡ đạn' cho con dâu

Không ít nàng dâu cảm thấy may mắn vì gặp được những ông bố chồng tuyệt vời.

Theo Ngôi sao

Những khó khăn khi làm mẹ đơn thân

Bạn không thể tránh khỏi những cảm giác tủi thân khi nhìn thấy chúng bạn có một gia đình ấm êm.

Theo Ngôi Sao

Bị mẹ ép về quê lấy chồng, lập nghiệp

Mẹ bắt mình về quê cũng là vì gần đây có người mai mối, một anh ở gần nhà.

Theo Ngôi sao

Điểm tên 6 'khắc tinh' của tình yêu

Theo thời gian, tình yêu sẽ dần trở nên nhạt vị, hai bên sẽ không còn cảm giác bồi hồi như thuở ban đầu.

H.H (Xzone/ Tri thức thời đại)

Vun đắp tuổi thơ con với 'Chuyện kể lúc 8h tối của Bố'

Đến với 'Chuyện kể lúc 8h tối của Bố', bạn sẽ có được những phút giây quý giá khi vừa học vừa chơi bên con.

Theo Ngôi sao

Yêu đương vụng trộm với đàn ông đã có vợ

Anh đã có gia đình, nhưng chúng tôi yêu nhau rất nhiều và bất chấp tất cả để đến với nhau.

Theo Khám Phá

Vợ ngủ với sếp để chữa bệnh cho chồng

Mấy ngày nay người ta điều ra tiếng vào về việc vợ Hùng đi ngoại tình để chữa bệnh, chạy thận cho anh.

Theo Trí thức trẻ

Mê vợ hơn mùa World Cup

Vợ chồng son, xuân tình rạo rực, thế mà chồng chả thèm đoái hoài, dù vợ tung chiêu mời gọi.

Theo Ngôi sao

Nói yêu tôi nhưng em ân cần chăm sóc tình cũ

Nhận được tin Thuận bị người ta chém đến nỗi không có tiền đi viện, em vẫn là người chạy đi tìm Thuận.

Theo Trí thức trẻ

Những kiểu đàn ông không nên tốn công tìm hiểu

Ga lăng, hiệp sĩ không bao giờ xuất hiện trong từ điển tính cách của những anh chàng 'bi sắt'.

Theo Khám Phá

Anh chia tay vì vết bầm tím trên ngực tôi

Đến hôm nay đã là 1 tháng chúng tôi không liên lạc với nhau rồi. Có lẽ anh định chia tay tôi thật.

Theo Khám Phá

Khổ sở vì 'chuyện ấy' mùa World Cup

10h con ngủ, mà bắt đầu 'khởi động', cứ nhanh nhanh chóng chóng 'làm cho xong' để còn xem bóng đá.

Theo Ngôi Sao

Lĩnh đủ đau đớn vì bạn trai bạo dâm

Mặc tôi kêu gào đến khản cổ nhưng anh tảng lờ tất cả và vẫn tiếp tục lao vào tôi.

Theo Cảnh sát toàn cầu

Bi hài chuyện đàn ông đi làm đẹp 'của quý'

Chưa kịp 'xung trận' thì xung quanh bộ phận sinh dục nổi lên rất nhiều vết bầm tím, từng mảng da thịt bị tróc da.

Theo Trí thức trẻ

Bí quyết biến chàng trở thành người hiểu bạn nhất

Phái mạnh không thể hiểu rõ về phái yếu như những người phụ nữ hiểu về nhau.

Theo Khám Phá

Khổ như có con dâu là hot girl

Ngày con trai tôi đưa cô bạn gái về ra mắt, tôi đã không hề ưng ý chút nào.

Theo Ngôi sao

Chuyện tình tay ba không lối thoát

Từ khi xảy ra chuyện đó tôi đến với Huy chỉ lén lút vì gia đình tôi không chấp nhận cho hai đứa yêu nhau.

Theo Khám Phá

Chán vì chồng lúc nào cũng ngửa tay xin tiền vợ

Vợ chồng mình cưới nhau được 6 tháng rồi. 2 vợ chồng từ lúc cưới chẳng có tý tài sản nào.

Theo Khám Phá

Vì quá yêu chồng nên phải ly hôn

Thà rằng là mình không yêu chồng thì anh muốn làm gì thì làm, vô tâm cỡ nào tôi cũng chịu được.

- Liên kết quảng cáo -